Thứ Tư, 20 tháng 8, 2008
Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2008
Thứ Ba, 12 tháng 8, 2008
Xin
Chẳng điệu lý , chẳng câu hò
Người trao , em nhận bài thơ lạc vần
Để rồi ...từ đấy ...bâng khuâng
Phải chăng ... ta đã ...phải chăng ...
ơi tình ...
Xin đêm
ngan ngát hương quỳnh
Vầng trăng nghiêng bóng liếc nhìn ...
luyến lưu
Xin thơ
rụng chữ tương tư
Người cùng em nhặt mùa thu ...
ngọt ngào
Xin ta
Ta mãi thương nhau
Thương từ dạo ấy ngàn sau ...
vẫn còn
Xin anh
Anh mãi là chồng
Xin em
mãi vợ ...tình nồng thiên thu
Hoa Quỳnh
Người đăng: Hoa Tí Ngọ vào lúc 23:04 0 nhận xét
Thứ Hai, 11 tháng 8, 2008
Chỉ là...
Chẳng là nắng, chẳng là mưa.
Chỉ là bóng mát giữa trưa hạ vàng.
Tưởng chừng gió trở mùa sang
Bỗng dưng ngồi nhớ dặm ngàn suối xa.
Nhớ em, nhớ cỏ, nhớ hoa.
Nhớ nhăng nhớ cuội, chỉ là... nhớ em!
Bùi Ngọc Thành
Người đăng: Hoa Tí Ngọ vào lúc 23:42 0 nhận xét
Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2008
Khúc Ru Cho Người Lỗi Hẹn

Đành lỗi hẹn với một người phố núi
Với đồi thông, dốc nắng, ngõ hoa vàng
Chim lưu lạc gánh đầy lưng bão nổi
Mãi bay vòng quên hót gọi mùa sang.
Đành lỗi hẹn với sông hồ quạnh quẽ
Giấc mơ phai rờn rợn bóng trăng tà
Đêm khát bỏng nhớ sương mềm lá cỏ.
Chốn quê người hồn chai sạn phong ba.
Đành lỗi hẹn với đồi cao lộng gió,
Lũng truông sâu cây cối mọc âm thầm.
Tim hóa đá kể từ đêm tiễn biệt.
Trách làm gì – dòng nhật nguyệt vô tâm !
Đành lỗi hẹn với vuông sân trường cũ
Những trang đời mưa, nắng, bụi lem nhem.
Hoa Tí Ngọ đầu giờ chơi vẫn nở,
Còn y nguyên màu mực với tên em.
Đành lỗi hẹn với ta – Đành lỗi hẹn!
Cuộc trăm năm rơi rụng biết đâu ngờ!
Thôi cứ để chút tàn phai mộng mị
Cuốn ta vào dăm câu hát vu vơ.
Bùi Ngọc Thành
--------------------------------------------------------------------------------
GÓC THƠ QUỲNH
Người đi xa nên đành thôi lỗi hẹn
Ray rứt lòng chạnh nhớ mãi khôn nguôi
Người ở lại có nào đâu trách cứ
Nguyện thề xưa ...ngày tháng sẽ phai phôi
Người ở lại bao giờ cũng canh cánh đợi chờ .Nhưng vì lẽ nào đấy mà người ra đi phải quên câu thề ước . Đành lỗi hẹn thì thôi vậy , nào ai trách ai đâu ....
Thôi đành thôi vậy
Cánh chim trời xa khuất mãi ngàn xa
Đời bão nổi xin chim đừng hoài nhớ
Phố núi chập chùng , ngõ vắng vàng hoa
Một thưở nào đêm sông hồ quạnh quẽ
Giấc mơ xưa cháy bỏng bóng trăng tà
Đời vất vả người ngược xuôi tất tả
Luyến làm chi kỷ niệm cũ nhạt nhòa
Người lỗi hẹn cùng đồi cao lộng gió
cũng phải thôi tim hóa đá ...lâu rồi
Phút tiễn biệt giọt sương mềm lá cỏ
theo thời gian mơn mởn lộc đâm chồi
Đã không còn vuông sân trường xưa cũ
Thay vào đây mái ngói đỏ , vôi vàng
Góc sân chơi còn ngát hương tí ngọ
Trường mới xây cũng được mấy mùa sang
Người lỗi hẹn ... Em cũng đành lỗi hẹn
Cuộc trăm năm trôi dạt tựa sương mờ
Thì thôi vây xoay theo chiều tạo hóa
Trời nắng mưa ... ai biết trước ...đâu ngờ ! ....
Hoa Quỳnh
H&Q
=================================
Dù Chẳng Trách Ai Người Lỗi Hẹn
Người lỗi hẹn ... Em cũng đành lỗi hẹn
Như cuộc tình muôn thưở vẫn chiêm bao.
Đàn rụng tiếng rơi giữa chiều tịch lặng
Khúc ru buồn đành gửi gió mây cao.
Trời mưa nắng ... hay lòng ta mưa nắng?
Gốc phượng già ngã đổ sớm mai nay.
Men dấu ái chẳng thấm sâu lòng đất
Thôi đành theo cánh phượng rớt qua tay.
Đồi gío lộng, tung cánh diều ký ức
Tìm tuổi thơ mù mịt cuối khung trời
Mây ngũ sắc lẫn vào đêm nguyệt thực
Cũng thôi đành như hẹn ước phai phôi.
Sân trường cũ, hồn nhiên bầy chim sẻ
Rủ nhau về, bỗng chốc rủ nhau đi.
Đừng nhắc chuyện công thành hay danh toại
Nghe dế mèn rả rích suốt canh khuya.
Người lỗi hẹn ... Em cũng đành lỗi hẹn ...
Cứ thản nhiên cơn bão lửa mặt trời!
Em dù đã xa ngàn vòng quỹ đạo
Vẫn bay về ăm ắp trái tim tôi.
Đành thôi vậy! Ngoài kia hoa Tí Ngọ
Cuối giờ chơi rực rỡ nắng sân trường.
Khi trống giục vội vàng trang vở mới
Chép tên người vừa để lại dư hương.
Bùi Ngọc Thành
Giả Vờ Thôi ...Lỗi Hẹn
Người lỗi hẹn nên em đành lỗi hẹn
Cuộn cuộc tình vào giấc ngủ chiêm bao
Bình minh sáng chim trên cành ríu rít
Lại thở dài mong trời tối vội mau !
Trời mưa nắng như lòng em mưa nắng
Thoáng dỗi hờn rồi thoáng lại thứ tha
Cố lãng quên bụi tàn tro quá khứ
Sao mãi nhìn chim chao cánh trời xa !
Đồi lộng gió tung cánh diều ký ức
Em tìm về khung trời cũ tuổi thơ
Như còn đấy lời ai vừa ước hẹn
Dáng ai cười ai bàng bạc trong mơ !
Sân trường cũ ...xưa ... hồn nhiên chim sẻ
Những tháng ngày chỉ biết học và thi
Nay tung cánh chim bay về muôn ngả
Phút chạnh lòng ...em nhớ một người đi !
Người lỗi hẹn... em cũng đành lỗi hẹn
Lỗi hẹn rồi ...xin người cứ thản nhiên
Em ngoảnh bước quay lưng từ dĩ vãng
Để mong người tìm thấy phút bình yên !
Đành thôi vậy ...người ơi ...đành thôi vậy
Phải giả vờ quên vuông nắng trường xưa
Hoa Tí Ngọ cuối giờ chơi vẫn nở
Em dặn lòng ...hoa khép nhuỵ ...giăng mưa !
Hoa Quỳnh
Vạn Dặm
Em lỗi hẹn theo năm dài tháng rộng
Nước mắt buồn lắng đọng cõi hồn hoang
Dấu lệ nhòa lồng ngực ngỡ vỡ tan
Ai thấu hiểu ngoài trời cao lồng lộng
Muốn níu giữ vô vàn bờ bến mộng
Cao nguyên xưa chìm vào cõi sương mù
Muốn tìm về ngọt lịm của lời ru
Lời của núi của sa mù gió lộng
Em bên nầy tiếng nhạc buồn hoài vọng
Điệp khúc sầu theo năm tháng nối đuôi
Lần lũi tìm những hư ảo xa xôi
Từng đánh mất giữa dòng đời xa thẳm
Hai chúng ta ôm nỗi sầu vạn dặm
Lạc mất rồi bờ bến cũ năm nao
Hẹn gặp nhau thoáng nhớ giấc chiêm bao
Ôm ước hẹn khoảng trời mây xa thẳm
Người đăng: Hoa Tí Ngọ vào lúc 09:37 0 nhận xét
Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2008
THƠ HỌA....

Đọc trên Diễn đàn của cựu học sinh liên trường Phố Núi Pleiku. Họa lại một bài thơ của Hoa Quỳnh, không biết mình có gây ra ... thảm họa cho thơ không nữa!!!
THU YÊU THƯƠNG
Anh hãy về đây trong gió thu
Gió tô cánh lá bớt sầu ưu
Đẩy đưa hương nhớ lồng hoa thắm
Để cả mùa vàng ngọt tiếng ru
Vườn cũ mượt mà yêu dấu cũ
Tình mơ hoa bướm mộng nguyên sơ
Mặc thu nhuộm úa vàng muôn lá
Hoa xinh vẫn hé nhụy mong chờ
Bài thơ tháng hạ còn dang dở
Đừng nỡ chối từ kết vận yêu
Xin anh dừng bước đời xuôi ngược
Ngoảnh lại nhìn thu đẹp mỹ miều
Anh nhớ lau giùm thu hạt sương
Mà bài thơ lụa hãy còn vương
Rồi khoác vào thơ màu áo mới
Dìu nhau mình đón thu yêu thương.
Hoa Quỳnh
Mai nếu anh về trong gió thu
Sương trên cánh lá đẫm tương tư
Biết đâu thương nhớ lồng hoa thắm
Để nửa vầng trăng vẫn đợi chờ ?
Mai nếu anh về, yêu dấu xưa
Theo nghìn hoa bướm thuở nguyên sơ
Lượn trên rừng lá vàng khô rụng
Tưởng nhớ làn hương thuở hẹn hò.
Thơ còn nguyên nét chữ liêu xiêu
Thẹn thùng chưa dám kết vần yêu
Dù đời đưa đẩy anh xuôi ngược
Anh vẫn nhìn thu đẹp mỹ miều!
Cứ để hồn anh như hạt sương
Trên bài thơ lụa trải mây vương
Anh khoác cho tình thơ áo mới,
Màu nắng chan hòa thu yêu thương.
Bùi Ngọc Thành
Và M&N ...
Giấc Thu
Cùng đón nhau về mơ giấc thu
Nghìn năm con sóng tít xa mù
Liêu xiêu dăm liễu hồn đơn độc
Ôm lấy mộng bền theo tiếng ru
Như nếu không về để có nhau
Tơ lòng nặng trĩu suốt canh thâu
Gió mưa bão táp tranh cuồng nộ
In dấu cuộc tình sớm tàn mau
Ước hẹn cùng nhau đến bến mơ
Thuyền trăng hai kẻ hẹn từng giờ
Cho nhau tìm lại thời hoa mộng
Dù chỉ một lần xây giấc mơ
Chiếc lá lìa cành rời rạc rơi
Tâm tư khô cạn chẳng thành lời
Thu sang rồi đó người năm cũ
Đón lấy nghìn thu giữa bến đời
M&N
Người đăng: Hoa Tí Ngọ vào lúc 16:51 0 nhận xét







