Thứ Bảy, 5 tháng 6, 2010

Thơ Cao Thoại Châu
















KHÔNG VONG BẢN
LẶNG NGHE SẦU CỐ XỨ
 

Không lưu vong vẫn nghe sầu cố xứ
Lòng ta ngan ngát nhớ quê nhà
Như nước nhớ sông như cành nhớ gió
Lá bay rồi tan tác cõi chiều xa

Ta sống đó như người mất gốc
Bộ rễ sâu cho lá đâm chồi
Lá tặng cho đời dăm bóng mát
Chiếc tàn hoa tuyết mặc tình rơi

Ta muốn vui nuôi dưỡng môi cười
Nghe ai hát những ngày nắng ấm
Đã qua chưa ngày đông giá lạnh
Bồng bềnh như thế tảng băng trôi

Không đi xa mà sầu cố xứ
Hồn lang thang vong bản biết đâu chừng
Đấy là hương đấy là da thịt
Là vỗ về êm ái một hàng thông

Không quay lưng mà như mãi mãi
Đất quê hương nghe lạnh đất quê người
Giấc mơ xa còn nghe róc rách
Con nước nào vượt thác xuống miền xuôi

Một lũ bèo đi qua im lặng
Dăm cành hoa mảnh gỗ mới xa nguồn
Không trăng sao tối như đêm trừ tịch
Lửa sơn tràng le lói giữa trời đêm

Cảm xúc ấy chất đầy ký ức
Vượt qua nhiều giới hạn một niềm đau
Vượt tất cả vượt qua tất cả
Cũng không đếm thử được bao nhiêu

Mọi thứ chung quanh thành cố quận
Thành không quê quán tự khi nào
Trong cơn mơ im lìm tiếng biển
Im lìm chết lặng dưới trời sao

Thứ Tư, 2 tháng 6, 2010

Tango To Evora



Thứ Ba, 11 tháng 5, 2010

Ngõ Mưa


















Mưa rất nhẹ cũng xiêu đình đổ quán!
Tình chưa vương tim bén lửa ngông cuồng.
Em ngồi đó, mỹ nhân thiên cổ lụy.
Ta u buồn lẳng lặng ngón tay buông?

Chiều đã muộn, lanh canh ly rượu nhạt
Cụng vào ta, say khướt một linh hồn.
Yêu chưa đến, trợt chân tình vấp ngã
Mới hay đời chằng chịt ngõ mưa trơn!


Bùi Ngọc Thành

Thứ Năm, 6 tháng 5, 2010

VĨnh Biệt Nhà Thơ Hoàng Cầm

 
 Nhà thơ Hoàng Cầm (1922- 2010)

Hoàng Cầm tên thật là Bùi Tằng Việt, sinh ngày 22 tháng 2 năm 1922, tại Phúc Tằng, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang; quê gốc xã Song Hồ, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh. Tên của ông ghép từ 2 địa danh quê hương là Phúc Tằng và Việt Yên.
Năm 1940, ông đỗ tú tài toàn phần và bước vào nghề văn, và lấy bút danh là tên một vị thuốc quý: Hoàng Cầm.
Ông nổi tiếng với nhiều tác phẩm thơ và kịch thơ như Hận Nam Quan, Kiều Loan; các bài thơ Lá diêu bông, Bên kia sông Đuống...
Năm 2007, ông được tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật.
Chủ Nhật vừa rồi (2/5/2010) bệnh ông trở nặng, được gia đình đưa vào cấp cứu tại bệnh viện Hữu Nghị (Hà Nội). Nhưng do tuổi cao sức yếu, vào lúc 9h12’ sáng nay (6/5/2010), ông đã trút hơi thở cuối cùng để đi vào cõi vĩnh hằng, hưởng thọ 89 tuổi. 
(Theo VIệt Khôi - Nguồn: http://vietnamnet.vn/vanhoa/201005/Vinh-biet-nha-tho-Hoang-Cam-oanh-vang-Kinh-Bac-908240/)  

Thứ Năm, 29 tháng 4, 2010

Cây Muối - Thơ Nguyên Thoại




Che mưa che nắng bao ngày
Oằn thân trĩu nhánh hao gầy tháng năm

Ba đi vào cõi xa xăm
Gởi cây ở lại cho trăm năm gần

Thay mùa lá rụng đầy sân
Tuổi thơ dành dụm chỉ ngần ấy thôi

Bao lần mặn chát đầu môi
Bấy lần con gọi tiếng ơi… nghẹn ngào !

11/04/2010
Nguyên Thoại

Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010

Xa nhau thêm mùa nữa













Thêm một cành phượng nở
Tiếng ve rụng đầy sân
Xa nhau thêm mùa nữa
Đường xa mù dấu chân

Từ em cơn mưa hạ
Gieo những hạt tinh tuyền
Ngủ ngoan trên phiến lá
Xanh vòm hoa tóc tiên.

Đóa mây trời lưu lạc
Vấn vương màu áo em
Bản tình ca du mục
Mịt mùng sương khói lên.

Xa nhau thêm mùa nữa
Hàng phượng vỹ rưng rưng.
Yêu em thêm mùa nữa
Tiếng ve chiều bâng khuâng.


Bùi Ngọc Thành

Chủ Nhật, 4 tháng 4, 2010

Hạt Nắng Tháng Tư



Nhớ em trùng điệp mùa hương
Hàng bông sứ trắng, ngát vườn trắng hoa

Thương em mây lặng ngàn xa
Chênh vênh núi thẫm buồn qua ráng chiều

Nhớ em về phố tịch liêu
Những con đường cũng ít nhiều bâng khuâng.

Thương em giữa cõi phù vân
Nhớ em để lại trầm luân kiếp người.

Em mang hạt nắng về trời
Trong cơn mưa lũ ta ngồi gọi tên.




Bùi Ngọc Thành

  © Blogger template 'Personal Blog' by Ourblogtemplates.com 2008

Back to TOP