Thứ Ba, 23 tháng 3, 2010

Tháng Ba Vàng Nắng


















Nắng tháng ba vàng thêm bờ tóc nhuộm
Những cung đường loang lổ dấu chân chim
Con suối cạn đau lòng mây trắng lắm!
Áo nâu sồng treo vạt lá nghiêng nghiêng.

Nắng tháng ba vắt trên cành hoa phượng
Khúc chia lìa không kịp cánh tay đưa.
Nên chớp mắt, cuộc tình cơn mộng ảo
Em lên đồi, tắm gội nắng mùa xưa.

Nắng tháng ba, môi em hồng mấy thưở.
Buổi trưa về, chiều gió lộng xôn xao?
Thôi sớm muộn mảnh tình kia cũng vỡ.
Tôi lại về đối ẩm với trăng sao.

Nắng tháng ba cánh rừng tôi bén lửa
Đêm mịt mùng khơi dậy chút tàn tro.
Rồi em lại về bên tôi lần nữa,
Thêm một lần day dứt trái tim khô.

Nắng tháng ba, tiễn mùa xuân héo muộn
Tóc xanh phai, thương nhớ cũng hoe vàng.
Sông núi nhuộm tình tôi màu tiễn biệt
Nên một đời mây trắng vẫn đi hoang. 


Bùi Ngọc Thành

Thứ Sáu, 19 tháng 3, 2010

Tác giả Màu tím hoa sim đã ra đi…

 
Tác giả Màu tím hoa sim đã ra đi…

 Nhà thơ Hữu Loan và vợ – bà Phạm Thị Nhu năm 2009. Ảnh: Hồ Trần


Xin thắp một nén hương thiêng vĩnh biệt linh hồn người thi sĩ đáng kính.



Thứ Tư, 10 tháng 3, 2010

Tiếng Hát Học Trò

Đọc bài báo và xem xong videoclip thật bàng hoàng, hụt hẫng để rồi tự trấn an: Đây chỉ là một hiện tượng xấu không thể làm hoen ố màu áo trắng muôn đời. Nhưng vẫn còn đây cảm giác mình vừa bị tước đoạt, bị phản bội ...! Chợt hỏi:
Có còn không?

TIẾNG HÁT HỌC TRÒ  
Nhạc Nguyễn Hiền - Trình bày: Ái Vân

     Get this widget |     Track details  |         eSnips Social DNA   
Chi tiết bài báo và videoclip:

Chủ Nhật, 7 tháng 3, 2010

Như mây

















Đành rằng  mây vẫn mây trôi!
Bỗng dưng tôi gọi tên người…
Bỗng dưng 
...mây từ chín bậc thinh không làm mưa thơm giữa trưa nồng tháng giêng.
Đành rằng mây vẫn hay quên nên tôi ngủ mộng trên triền núi cao.
Đành rằng tôi đã hư hao
Xin mây vẫn cứ hôm nào … như mây!

Bùi Ngọc Thành

Thứ Ba, 23 tháng 2, 2010

Trò Chuyện - Thơ Bùi Giáng


Ngồi đây nói chuyện
Lúc trời cao thổi gió xuống xanh nguồn
Em thốt lời bằng miệng
Và bằng môi hơi thở tự đâu tuôn

Em sẽ thành con kiến

Tôi thành con chuồn chuồn
Lời sẽ câm trên miệng
Nhưng nơi nào còn hơi thở luôn luôn

Những hòn sỏi lăn đi rất chậm

Chuồn chuồn bay không biết tới nơi nào
Con kiến bé có bao giờ lận đận
Lúc đi về trong cổ lục chiêm bao

Em sẽ bỏ lại đằng sau em bỏ

Những nỗi đời về ở giữa nhân gian
Ta sẽ tạo lại mối tình sâu bọ
Về hư vô vĩnh viễn bóng buông màn

Nguồn: Bùi Giáng, Mưa nguồn, NXB Hội nhà văn, 1993

Thứ Bảy, 20 tháng 2, 2010

Xanh Ngọn Xuân Xưa

 

Môi em ngậm đóa mai rừng
Nắng lung linh,
nắng tưng bừng nẻo cao.
Em gùi lộc biếc chiêm bao
Lên non gửi gió lời chào mùa xuân.
Tuổi đời là những dấu chân
Chênh vênh giữa chốn hồng trần đẩy đưa.
Em về xanh ngọn xuân xưa
Câu ca dao ngát trăng mùa nguyên tiêu.


Bùi Ngọc Thành

Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2010

CHÚC MỪNG NĂM MỚI - CANH DẦN 2010


     Get this widget |     Track details  |         eSnips Social DNA   

  © Blogger template 'Personal Blog' by Ourblogtemplates.com 2008

Back to TOP