Thứ Năm, 19 tháng 8, 2010

Bay Lên Theo Bóng Mẹ


















Mồ hôi muối đầm đìa lưng áo mẹ
Vai gánh gồng đâu quản ngại nắng mưa.
Ngày khai giảng cõng con vào lớp học
Phận tật nguyền không lẽ để thiệt thua !


Chăm con học, mẹ thức chăm con ngủ,
Bóng trên tường sớm điểm tóc sương pha
Khơi nét chữ cho con nguồn hy vọng
Mắt mẹ vui sao thoáng chốc lệ nhoà !


Con chập chững bước thầm theo năm tháng
Bóng liêu xiêu bên vóc mẹ hao gầy.
Con vấp ngã, mẹ dỗ dành, an ủi.
Nhựa sống đời tuôn nồng ấm đôi tay.


Con đâu biết một chiều nghiêng nắng xế,
Bóng mẹ chìm vào bóng núi xa xăm.
Chim thảng thốt kêu hoài bên tổ cũ.
Cọng rơm khô hoang lạnh chỗ mẹ nằm.


Qua giông bão, mảnh đời con trôi dạt
Được vững vàng nhờ bóng mẹ chở che.
Thân côi cút như cái cò lặn lội.
Vẫn bay lên theo bóng mẹ từ bi.





Bùi Ngọc Thành

Thứ Tư, 18 tháng 8, 2010

Trái Tim Đàn Ông - Tập truyện Đàm Lan

Trái Tim Đàn Ông gồm 14 truyện ngắn của Đàm Lan, nhà xuất bản Thanh Niên  2010.


Cám ơn Đàm Lan đã gửi tặng và trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

Thứ Năm, 5 tháng 8, 2010

Tống Biệt Hành - Thơ Tuệ Sỹ

Tống Biệt Hành - Tuệ Sỹ

Một bước đường thôi nhưng núi cao
Trời ơi mây trắng đọng phương nào
Đò ngang neo bến đầy sương sớm
Cạn hết ân tình, nước lạnh sao? 

* * *
Một bước đường xa, xa biển khơi
Mấy trùng sương mỏng nhuộm tơ trời
Thuyền chưa ra bến bình minh đỏ
Nhưng mấy nghìn năm tống biệt rồi 

* * *
Cho hết đêm hè trông bóng ma
Tàn thu khói mộng trắng Ngân hà
Trời không ngưng gió chờ sương đọng
Nhưng mấy nghìn sau ố nhạt nhòa 

* * *
Cho hết mùa thu biệt lữ hành
Rừng thu mưa máu dạt lều tranh
Ta so phấn nhụy trên màu úa,
Trên phím dương cầm, hay máu xanh.
- - - * * * - - -

Get this widget | Track details | eSnips Social DNA
(Thúy Vinh - Ngọc Nga)

Thứ Ba, 15 tháng 6, 2010

Thơ Hoàng Lộc - Khi Coi Bóng Đá









đội bóng lớn có lần thua con nít
như ta đây rốt cuộc cũng thua người
em, trái bóng tưởng lăn hoài phía trước
để không ngờ, lắm lúc cũng văng lui ?

ta có bóng, ngần ngừ không dám đá
bởi thương em đôi bận khóc xa lìa
cứ ôm bóng ngồi hoài trên sân cỏ
luật lệ nào cũng phải đuổi ta thôi

ta với bóng, ta với tình - lớ ngớ
được hay thua là số phận đùa chơi ?
dấu chấm trắng thường giết nhiều danh thủ
như ta đây, đá phạt, cứ lên trời...






6-2010
Hoàng Lộc

Thứ Bảy, 5 tháng 6, 2010

Thơ Cao Thoại Châu
















KHÔNG VONG BẢN
LẶNG NGHE SẦU CỐ XỨ
 

Không lưu vong vẫn nghe sầu cố xứ
Lòng ta ngan ngát nhớ quê nhà
Như nước nhớ sông như cành nhớ gió
Lá bay rồi tan tác cõi chiều xa

Ta sống đó như người mất gốc
Bộ rễ sâu cho lá đâm chồi
Lá tặng cho đời dăm bóng mát
Chiếc tàn hoa tuyết mặc tình rơi

Ta muốn vui nuôi dưỡng môi cười
Nghe ai hát những ngày nắng ấm
Đã qua chưa ngày đông giá lạnh
Bồng bềnh như thế tảng băng trôi

Không đi xa mà sầu cố xứ
Hồn lang thang vong bản biết đâu chừng
Đấy là hương đấy là da thịt
Là vỗ về êm ái một hàng thông

Không quay lưng mà như mãi mãi
Đất quê hương nghe lạnh đất quê người
Giấc mơ xa còn nghe róc rách
Con nước nào vượt thác xuống miền xuôi

Một lũ bèo đi qua im lặng
Dăm cành hoa mảnh gỗ mới xa nguồn
Không trăng sao tối như đêm trừ tịch
Lửa sơn tràng le lói giữa trời đêm

Cảm xúc ấy chất đầy ký ức
Vượt qua nhiều giới hạn một niềm đau
Vượt tất cả vượt qua tất cả
Cũng không đếm thử được bao nhiêu

Mọi thứ chung quanh thành cố quận
Thành không quê quán tự khi nào
Trong cơn mơ im lìm tiếng biển
Im lìm chết lặng dưới trời sao

Thứ Tư, 2 tháng 6, 2010

Tango To Evora



Thứ Ba, 11 tháng 5, 2010

Ngõ Mưa


















Mưa rất nhẹ cũng xiêu đình đổ quán!
Tình chưa vương tim bén lửa ngông cuồng.
Em ngồi đó, mỹ nhân thiên cổ lụy.
Ta u buồn lẳng lặng ngón tay buông?

Chiều đã muộn, lanh canh ly rượu nhạt
Cụng vào ta, say khướt một linh hồn.
Yêu chưa đến, trợt chân tình vấp ngã
Mới hay đời chằng chịt ngõ mưa trơn!


Bùi Ngọc Thành

  © Blogger template 'Personal Blog' by Ourblogtemplates.com 2008

Back to TOP