Hiển thị các bài đăng có nhãn Một kiếp người. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Một kiếp người. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 10 tháng 12, 2009

VINH! NHỤC? - Thơ Hà Nguyên Dũng



VINH ! NHỤC ?


“hùm chết để da, người chết để tiếng” !


    Cái sân đình nơi Hạng Vũ ngày xưa 
    nâng cái đỉnh đi ba vòng không thấm 
    nói thật mất lòng, cổ nhân đừng giận 
    cái sân kia rộng lắm chỉ hơn sào  
    cái đỉnh nghìn cân ắt thiên hạ thêm vào  
    để xếp Ông vô hàng hữu dõng ! 
    Tôi sức lực nhằm chi so Thánh Gióng  
    mà thân na cả một phận người 
    đã đi đến vòng thứ sáu mươi  
    trên cuộc đời mà Phật kêu là bể khổ  
    thì cái sân đình làng Ông xem ra quá nhỏ  
    và ba vòng sao sánh được sáu mươi ! 
    Ông hỏng cuộc Bá, Vương; 
    tôi lỡ dở cuộc Người  
    há chẳng phải vô mưu hữu dõng  
    thiên hạ trước sau bên khinh bên trọng hẳn 
    Ông vui khi biết được điều này :  
    - tên Ông được quàng trong sử sách, 
    - Vinh thay !  
    Thử hỏi như tôi ai người nghĩ tới  
    tôi mai một ngay khi đương sống gởi 
    thì mong chi để tiếng buổi thác về !  
    sáu mươi vòng đời xác mỏi, 
    hồn ê đời sắp sụm không làm nên trò trống  
     
    cuộc Bá, cuộc Người của Ông, tôi đều hỏng  
    nghĩ cho cùng chẳng tại vô mưu đâu ! 
    Nói, không phải là nói an ủi nhau !
      (niềm đau không kéo da non ta nằm buồn lả ngày tròn sáu mươi) ! 10.10.2006
      HÀ NGUYÊN DŨNG
      NGUỒN : NEWVIETART.COM

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2009

Nhà thơ A KHUÊ: Gõ quan tài làm vui


GÕ QUAN TÀI LÀM VUI

Cho tôi chạy giữa phố phường
Gieo cơn mộng đã tàn hương bao giờ

Cho tôi chẻ tóc ơ hờ
Ngã trên đồi vắng như mơ cuộc là

Cho tôi miệng hót ba hoa
Thà tôi chết giữa chiều tà có hơn

Cho tôi đời sống vô hồn
Đi ngang qua ngọn lửa hồng trái tim

Cho tôi ngủ dưới sương hiên
Đợi em nho nhỏ đi tìm bao la

Cho tôi cười lớn khóc òa
Nửa đêm xỏa tóc lòa xòa đọc kinh

Cho tôi khăn đỏ tang tình
Lêu bêu trong cõi chập chùng âm u

Cho tôi như gã thiền sư
Bỗng nhiên nhảy cỡn giữa mù mù sương

Thơ A KHUÊ
(Lùa bò trong sương)

Nhà thơ A Khuê sinh năm 1948 tại Tứ Kỳ, Hải Dương, đã qua đời do tai biến cấp tính lúc 20g30 ngày 13-8-2009 tại Bệnh viện tỉnh Bình Phước, hưởng thọ 61 tuổi.

Ông sinh trưởng trong một gia đình có truyền thống nghệ thuật với bố là danh cầm violon Hoàng Liêu, anh trai là nhạc sĩ Hoàng Lương. Như ông từng kể, thuở nhỏ ông thường bị cha bắt học vĩ cầm, thuở thanh niên lại từng có thời gian chơi nhạc kiếm sống. Thế nhưng công chúng vẫn quen ông như một thi nhân với gia tài hơn ngàn bài thơ, trong đó nổi tiếng nhất là tập Lùa bò trong sương và tập Vàng bay.

Với nhạc, ông cũng đã có gần 300 ca khúc song công chúng lại không có dịp thưởng thức các tác phẩm này. Đời sống kinh tế quá khó khăn đã không cho ông cơ hội giới thiệu chúng đến bạn yêu nhạc trừ một số bài như Tình thiên thu, Nhánh hoa xưa (thơ Trương Đình Tuấn), album Mặt trời đã lên (in chung với nhạc sĩ Bạch Cung Thạnh).

Lễ động quan diễn ra lúc 7g ngày 16-8-2009. An táng tại nghĩa trang nhân dân thị xã Đồng Xoài.

PHẠM THÀNH NHÂN (nguồn Tuổi Trẻ Online)

Cách đây vài hôm, lật lại tập thơ Lùa Trong Sương của A Khuê, nhớ lại hai cuộc điện thoại ngắn ngủi với anh từ những năm trước. Không ngờ tối nay nhận được tin anh "Đội nón cỏ bồng -Bước đi chân không". Đọc lại vài dòng thơ anh thay lời đưa tiễn:

Chiều mưa em đẩy áo quan đi

Sừng sững bóng em giữa tà huy

Ta say trong đáy ly rượu nắng

Nhạt nhòa vầng trán trẻ phương phi.

(Chiều - Lùa bò trong sương)

Thơ A Khuê

Thi tập dành tặng cho người

Sống trước khi sống trên mặt đất đìu hiu

Chết trước khi chết trong lòng bao dung của vũ trụ.

Nhà xuất bản Trẻ 1999

  © Blogger template 'Personal Blog' by Ourblogtemplates.com 2008

Back to TOP