Thứ Năm, 31 tháng 12, 2009
Thứ Ba, 29 tháng 12, 2009
Chợ nổi
Lưu lạc bến sông
Lênh đênh phố chợ.
Chút duyên, chút nợ.
Nhánh lục bình trôi!
Ta gọi khan hơi,
Mạn thuyền sóng vỗ.
Em từ thiên cổ
Xõa bóng dừa xanh.
Ta sợ bình minh
Em về bến khác
Sao mai đã lạc
Vào mắt em rồi.
Cây bẹo đời tôi
Treo bài thơ nhỏ.
Đổi thơ lấy gió.
Gió lộng bờ sông...
Người đăng: Hoa Tí Ngọ vào lúc 09:51 0 nhận xét
Nhãn: Phiêu bạt
Thứ Năm, 10 tháng 12, 2009
VINH! NHỤC? - Thơ Hà Nguyên Dũng
VINH ! NHỤC ?
“hùm chết để da, người chết để tiếng” !
- Cái sân đình nơi Hạng Vũ ngày xưa
- nâng cái đỉnh đi ba vòng không thấm
- nói thật mất lòng, cổ nhân đừng giận
- cái sân kia rộng lắm chỉ hơn sào
- cái đỉnh nghìn cân ắt thiên hạ thêm vào
- để xếp Ông vô hàng hữu dõng !
- Tôi sức lực nhằm chi so Thánh Gióng
- mà thân na cả một phận người
- đã đi đến vòng thứ sáu mươi
- trên cuộc đời mà Phật kêu là bể khổ
- thì cái sân đình làng Ông xem ra quá nhỏ
- và ba vòng sao sánh được sáu mươi !
- Ông hỏng cuộc Bá, Vương;
- tôi lỡ dở cuộc Người
- há chẳng phải vô mưu dù hữu dõng
- thiên hạ trước sau bên khinh bên trọng hẳn
- Ông vui khi biết được điều này :
- - tên Ông được quàng trong sử sách,
- - Vinh thay !
- Thử hỏi như tôi ai người nghĩ tới
- tôi mai một ngay khi đương sống gởi
- thì mong chi để tiếng buổi thác về !
- sáu mươi vòng đời xác mỏi,
- hồn ê đời sắp sụm không làm nên trò trống
- cuộc Bá, cuộc Người của Ông, tôi đều hỏng
- nghĩ cho cùng chẳng tại vô mưu đâu !
- Nói, không phải là nói an ủi nhau !
(niềm đau không kéo da non ta nằm buồn lả ngày tròn sáu mươi) ! 10.10.2006
HÀ NGUYÊN DŨNGNGUỒN : NEWVIETART.COM
Người đăng: Hoa Tí Ngọ vào lúc 11:07 0 nhận xét
Nhãn: Một kiếp người
Thứ Tư, 2 tháng 12, 2009
Tin Nhắn - Hà Nguyên Dũng

Hỏi thăm người bạn họ Bùi,
ở trên phố núi dư vui thiếu buồn?
Không xây được đập chân nguồn,
ta đang chìm giữa vũng buồn chí nguy!
Hà Nguyên Dũng
Người đăng: Hoa Tí Ngọ vào lúc 11:51 0 nhận xét
Thứ Ba, 27 tháng 10, 2009
CHÚ Ý
Xích lô "buýt"
Hình ảnh này đã trở nên quen thuộc với người dân ở thị trấn Mỹ Lộc. Biết là vi phạm quy định về an toàn giao thông nghiêm trọng, nhưng bố mẹ các cháu - những nông dân chân lấm tay bùn dường như không còn lựa chọn khác
http://dantri.com.vn/c20/s20-358291/xich-lo-buyt-di-hoc.htm
Người đăng: Hoa Tí Ngọ vào lúc 10:43 0 nhận xét
Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2009
Có phải vậy, tôi ơi?
Tình cờ vào một trang web, khi nhận định về một vấn đề xã hội cũng chẳng có gì là “nhạy cảm” , tác giả của bài viết có lẽ sợ "nhạy cảm" không luận bàn, dẫn đến đường link một ca khúc của Trịnh Công Sơn: “Tôi ơi đừng tuyệt vọng”!
Cám ơn đời! Tôi chưa bao giờ hy vọng nên cũng chưa hề tuyệt vọng! Chắc bởi tôi bị ảnh hưởng bởi một câu nói của Phạm Công Thiện trong cuốn Ý thức mới trong văn nghệ và triết học. (Xuất bản trước 1975)
Không biết câu nói đó có mang lại hạnh phúc hay sự an nhiên trong cuộc sống tôi hay không, nhưng chí ít trong nhiều trường hợp câu nói ấy cũng giúp tôi vượt qua nghịch cảnh. Cám ơn tác giả bài viết, cám ơn Trịnh Công Sơn và Phạm Công Thiện.
Chỉ có điều là bây giờ trái tim tôi xơ cứng?
Có phải vậy, tôi ơi?
Người đăng: Hoa Tí Ngọ vào lúc 22:51 0 nhận xét
Nhãn: Hy vọng




