Thứ Ba, 27 tháng 10, 2009

CHÚ Ý

Ngoài tàu hỏa chắc còn phải "chú ý" đến ...


Xích lô "buýt"

Hình ảnh này đã trở nên quen thuộc với người dân ở thị trấn Mỹ Lộc. Biết là vi phạm quy định về an toàn giao thông nghiêm trọng, nhưng bố mẹ các cháu - những nông dân chân lấm tay bùn dường như không còn lựa chọn khác

Nguồn Báo Dân Trí online

http://dantri.com.vn/c20/s20-358291/xich-lo-buyt-di-hoc.htm




Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2009

Có phải vậy, tôi ơi?



Tình cờ vào một trang web, khi nhận định về một vấn đề xã hội cũng chẳng có gì là “nhạy cảm” , tác giả của bài viết có lẽ sợ "nhạy cảm" không luận bàn, dẫn đến đường link một ca khúc của Trịnh Công Sơn: “Tôi ơi đừng tuyệt vọng”!

Cám ơn đời! Tôi chưa bao giờ hy vọng nên cũng chưa hề tuyệt vọng! Chắc bởi tôi bị ảnh hưởng bởi một câu nói của Phạm Công Thiện trong cuốn Ý thức mới trong văn nghệ và triết học. (Xuất bản trước 1975)

Không biết câu nói đó có mang lại hạnh phúc hay sự an nhiên trong cuộc sống tôi hay không, nhưng chí ít trong nhiều trường hợp câu nói ấy cũng giúp tôi vượt qua nghịch cảnh. Cám ơn tác giả bài viết, cám ơn Trịnh Công Sơn và Phạm Công Thiện.

Chỉ có điều là bây giờ trái tim tôi xơ cứng?

Có phải vậy, tôi ơi?

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2009

If You Go Away - Patricia Kaas



Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2009

Nhà thơ A KHUÊ: Gõ quan tài làm vui


GÕ QUAN TÀI LÀM VUI

Cho tôi chạy giữa phố phường
Gieo cơn mộng đã tàn hương bao giờ

Cho tôi chẻ tóc ơ hờ
Ngã trên đồi vắng như mơ cuộc là

Cho tôi miệng hót ba hoa
Thà tôi chết giữa chiều tà có hơn

Cho tôi đời sống vô hồn
Đi ngang qua ngọn lửa hồng trái tim

Cho tôi ngủ dưới sương hiên
Đợi em nho nhỏ đi tìm bao la

Cho tôi cười lớn khóc òa
Nửa đêm xỏa tóc lòa xòa đọc kinh

Cho tôi khăn đỏ tang tình
Lêu bêu trong cõi chập chùng âm u

Cho tôi như gã thiền sư
Bỗng nhiên nhảy cỡn giữa mù mù sương

Thơ A KHUÊ
(Lùa bò trong sương)

Nhà thơ A Khuê sinh năm 1948 tại Tứ Kỳ, Hải Dương, đã qua đời do tai biến cấp tính lúc 20g30 ngày 13-8-2009 tại Bệnh viện tỉnh Bình Phước, hưởng thọ 61 tuổi.

Ông sinh trưởng trong một gia đình có truyền thống nghệ thuật với bố là danh cầm violon Hoàng Liêu, anh trai là nhạc sĩ Hoàng Lương. Như ông từng kể, thuở nhỏ ông thường bị cha bắt học vĩ cầm, thuở thanh niên lại từng có thời gian chơi nhạc kiếm sống. Thế nhưng công chúng vẫn quen ông như một thi nhân với gia tài hơn ngàn bài thơ, trong đó nổi tiếng nhất là tập Lùa bò trong sương và tập Vàng bay.

Với nhạc, ông cũng đã có gần 300 ca khúc song công chúng lại không có dịp thưởng thức các tác phẩm này. Đời sống kinh tế quá khó khăn đã không cho ông cơ hội giới thiệu chúng đến bạn yêu nhạc trừ một số bài như Tình thiên thu, Nhánh hoa xưa (thơ Trương Đình Tuấn), album Mặt trời đã lên (in chung với nhạc sĩ Bạch Cung Thạnh).

Lễ động quan diễn ra lúc 7g ngày 16-8-2009. An táng tại nghĩa trang nhân dân thị xã Đồng Xoài.

PHẠM THÀNH NHÂN (nguồn Tuổi Trẻ Online)

Cách đây vài hôm, lật lại tập thơ Lùa Trong Sương của A Khuê, nhớ lại hai cuộc điện thoại ngắn ngủi với anh từ những năm trước. Không ngờ tối nay nhận được tin anh "Đội nón cỏ bồng -Bước đi chân không". Đọc lại vài dòng thơ anh thay lời đưa tiễn:

Chiều mưa em đẩy áo quan đi

Sừng sững bóng em giữa tà huy

Ta say trong đáy ly rượu nắng

Nhạt nhòa vầng trán trẻ phương phi.

(Chiều - Lùa bò trong sương)

Thơ A Khuê

Thi tập dành tặng cho người

Sống trước khi sống trên mặt đất đìu hiu

Chết trước khi chết trong lòng bao dung của vũ trụ.

Nhà xuất bản Trẻ 1999

Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2009

Ngựa Hồng - Thơ Cao Thoại Châu


Thơ Cao Thoại Châu đến với tôi bằng âm vang gót ngựa. Tiếng lóc cóc khua đều,
... thoáng đã mấy mươi năm!


"Ta là nỗi cô đơn đương đại
Đặc quánh trong lòng không sẻ cùng ai"
Vô định hành - Ngựa hồng - Trang 8


"Mười năm qua thoảng như cơn mộng
Rơi xuống lòng nhau khúc nhạc trầm"
Nốt nhạc trầm - Ngựa hồng - Trang 68

Tôi đọc thơ anh như một loài gặm nhấm. Thích thú, kinh ngạc, đôi lúc cũng rợn hồn vì nghe vẳng tiếng ngựa tự đâu xa trong hành trình rong ruổi.
Phải chăng:
"Ta đi kiếm mình, kiếm mỗi một ta thôi!"
(Vô định hành - Ngựa hồng - Thơ Cao Thoại Châu)

Thứ Hai, 25 tháng 5, 2009

Khấn nguyện

Khấn nguyện


Em chưa xa – Mưa đã tràn nỗi nhớ,

Đã dập dềnh hoa tím ngập ven sông.

Con sáo sậu lạc loài bên phố chợ

Bỏ rừng xưa, tứa máu nụ xuân hồng.


Em chưa xa – Sông đã ngầm ly biệt,

Đã mịt mù tăm cá, vệt chim bay.

Ôm rách nát cánh buồn xưa thấm mệt,

Để âm vang sóng bủa mãi phương này.


Em chưa xa – Đồi đã sương khói phủ,

Đã ngoằn ngoèo con phố rợp rêu xanh.

Trong hoang miếu một vì sao ấp ủ

Bóng riêng tôi lụi cụi chép thơ tình.


Em chưa xa – Tôi vẫn thầm nhủ vậy.

Dỗ lòng mình…đành nhủ vậy thôi em.

Em ở lại – Tôi vẫn thầm khấn nguyện

Như mỗi ngày khấn nguyện mặt trời lên.


Bùi Ngọc Thành



Khấn Nguyện

Em có xa_ Cũng về cùng nỗi nhớ
Theo giọt mưa đọng lại nhánh bằng lăng
Hòa trong gió tiếng líu lo sáo nhỏ
Sáo mừng không, lưng núi sắc cầu vồng.

Em có xa_Cũng mùa con nước nổi
Lục bình trôi tim tím một khúc sông
Từng con sóng vỗ về như muốn ngỏ
Mối tình quê quặn thắt nhịp tim hồng.

Em có xa_ Cũng chiều sương khói phủ
Bếp nhà ai trên phố chợ lung linh
Khung cửa sổ . mong anh còn ấp ủ
Ngồi mộng mơ cặm cụi chép thơ tình.

Em có xa_ Thực em gần lắm đấy
Em kề bên.... đành tưởng tượng nha anh
Hai phương trời, đôi mình cùng khấn nguyện
Cho một ngày tình trở nụ, lá xanh

Hoa Quỳnh




Thứ Tư, 26 tháng 11, 2008

Ngậm ngải...tìm yêu

Hoa Nắng có một đoạn thơ tiếp bài Gặp nhau


Gặp nhau rồi sao nỡ anh lặng im
Để ta tìm nhau cõi trần gian hoang hoải
Để ta tìm nhau bước chân mình lạc mãi
Như ngọn gió hoang chẳng biết trú phương nào

Gặp nhau rồi mà cớ làm sao?
Anh im lặng để em về đơn lẻ
Chiếc lá rơi rớt bên đường rất nhẹ
Nửa muốn níu người, nửa lại muốn quay đi
Đã bao mùa em như cánh thiên di
Hoài lang thang tìm miền anh tránh bão

Gặp nhau rồi sẽ chẳng còn hư ảo
Khép cánh thiên thần em về giữa yêu thương
Anh quay lưng bỏ lại những con đường...


Bùi Ngọc Thành giải thích

Ngậm ngải ...tìm yêu

Gặp nhau rồi, anh giả bộ lặng im

Như viên sỏi vo tròn thêm nỗi nhớ.

Sợ lăn đi hành tinh kia sẽ vỡ,

Nắng hanh hao rạn nứt khóe môi cười.


Mùa xuân em trẩy lộc biếc xanh tươi

Anh giấu chút thu vàng trên phiến lá.

Gió thu ơi, đừng làm cây nghiêng ngả

Để lá rơi còn biết cội, biết nguồn.


Gặp nhau rồi…anh còn biết gì hơn

Ngoài thinh lặng để trăng sao lấp lánh

Để tình yêu sẽ lên ngôi thần thánh

Trái tim người là cung điện nguy nga.


Gặp nhau rồi … nên hiểu rõ chia xa

(Dù vẫn biết mình trốn – tìm, cút bắt!)

Anh hiểu rõ thế nào là được – mất,

Nên ngậm lời để ngậm ngải …tìm yêu!


Bùi Ngọc Thành

*
Em trốn tìm như ngày xưa cút bắt
Để anh tìm giáp mặt một vòng tay
Tà áo em vương lại nhánh cỏ may
Lưng chừng đồi gió thì thầm ca hát

Em trốn tìm trong ngàn hoa bát ngát
Khép cửa lòng chờ đợi một nguời xa
Rồi một ngày bàn chân ấy đi qua
Đem yêu thương rắc vàng trên sắc lá

Phút gặp nhau chẳng còn là người lạ
Dường như quen từ ngàn kiếp trong đời
Ngỡ ngàng anh chẳng thể thốt lên lời
Ánh mắt trao thay bao lời muốn nói

Thẹn thùng em ... gió thì thầm muốn hỏi
Gặp nhau rồi ... ngậm ngải nữa làm chi!

HN

  © Blogger template 'Personal Blog' by Ourblogtemplates.com 2008

Back to TOP