Thứ Ba, ngày 11 tháng 5 năm 2010

Ngõ Mưa

















Mưa rất nhẹ, cũng xiêu đình đổ quán.
Tình bâng quơ, bỗng chốc hóa ngông cuồng.
Em xứng gọi mỹ nhân trong tích cổ.
Sao ta buồn lẳng lặng ngón tay buông?

Chiều đã muộn, lanh canh ly rượu nhạt
Cụng vào ta, say khướt một linh hồn
Yêu chưa vội, trợt chân tình vấp ngã
Mới hay đời chằng chịt ngõ mưa trơn.


Bùi Ngọc Thành

0 nhận xét:

  © Blogger template 'Personal Blog' by Ourblogtemplates.com 2008

Back to TOP