Thứ Hai, 11 tháng 1, 2010

LẬP TÌNH - Thơ HÀ NGUYÊN DŨNG


Nghe Bá Lý Hề nói tuổi bảy mươi
Mục Công vê vê râu, than: - Già lắm!
- Như bệ hạ bắt thần đi săn bắn
Thì quả thần không giương nổi cây cung
Còn bàn mưu làm quốc thái dân hưng
Thần ngồi nói ngày đêm không mỏi miệng.
Vua trọng dụng, Bá Lý Hề vinh hiển
Ăn bát vàng quên phắt thưở hàn vi ...

Còn em, em lại sợ cái chi
Ta, chẳng giấu giếm, tuổi tri thiên mệnh
Như em đốc đời ta dời non lấp biển
Thì thiệt tình ta không sức đảm đương
Còn như em có lòng ham mộ văn chương
Thì hà tất phải so đo tuổi tác
Tóc ta bạc nhưng lòng không bạc
Trái cuối mùa đâu phải trái đắng chua
Ta hằng ngày sống đắp đổi muối dưa
Bởi quen thói thắt lưng buộc bụng
Tình, vốn quý, ta cắc ca cắc củm
Nên tình đầu tình cuối cũng tình thâm

Người xưa lặn lội tìm minh quân
Ta, bỏ học, chu du tìm cái đẹp
Đường công danh mỗi người rộng hẹp
Lã Vọng, Bá Lý Hề, ta thiệt long đong
Bôn ba nửa đời gần khắp núi sông
Chưa gặp chỗ lập thân, buồn mốc mặt.
Không phò được quốc vương, ta phò quốc sắc
Không lập thân, ta thử vận lập tình.

Kìa, em cười chi, vẻ nửa trọng nửa khinh
Nghe loáng thoáng tiếng hang sâu núi cả
Cái quốc sắc là cái mầm đại họa
Dù thân danh bại liệt ta cam lòng
Thà chết vì thơ, chết cạnh má hồng
Còn hơn sống trôi sông lạc chợ
Đời thơ ta nhờ em mà rạng rỡ
Ta mặt mũi nào quẹt mỏ, phủi tay.

Danh tướng xưa lấy da ngựa bọc thây
Ta mong được lấy thơ gói xác
Kẻ vì thơ, người vì xã tắc
Hy vọng đời khen thưởng công minh.

Kìa, em lại cười, vẻ nửa trọng nửa khinh!


HÀ NGUYÊN DŨNG
11-2000


Mười năm đọc lại tập thơ CỬA ĐỢI SÔNG HOÀI.

Thứ Năm, 7 tháng 1, 2010

Đêm và Em

Đêm và Em



Hoăng hoắc đêm, ngọn nến thầm


Hắt mùi cỏ mục, dãi dầm bụi, mưa.

Ánh sao rụng xuống bao giờ

Sông sâu  tiếng vọng đội bờ sương lên.

Thăm thẳm em, tóc rũ mềm

Gieo hương sứ trắng lạc trên phố người.

Sầu đông nhuộm tím trăng khơi. 

Chim bay chạm cánh mây trời hợp tan.

Đêm và Em - Cõi hồng hoang

Thắp tôi - một ngọn nến vàng hắt hiu.

Bùi Ngọc Thành

Thứ Ba, 5 tháng 1, 2010

Trên Môi Người Tháng Chạp









Màu nắng ấm trên môi người tháng chạp
Có rọi vào sương lạnh cuối chiều không?
Bên bến đợi tơ chùng rung phím nhớ
Giọt âm xưa, theo sóng nước xuôi giòng.

Màu nắng ấm trên môi người có phải
Đã một lần ẩn hiện bóng ma trơi?
Bầy đom đóm nhen chút tình mê mải
Sợ bình minh không kịp gọi tên người.

Màu nắng ấm trên môi người ủ dột
Có ru hời bên liếp giậu liêu xiêu?
Khung cửa vẹo, hiên xưa tình tróc mái
Bão giông qua còn giữ được chi nhiều!

Màu nắng ấm trên môi người tháng chạp
Có nguyên màu môi ấy thưở trăng non?
Chung rượu cuối, men tình xưa dẫu nhạt
Rót về đâu cũng ngập úng cơn buồn.

Màu nắng ấm trên môi người có thể
Trải đôi lời cho trọn cuộc phân ly.
Bàn tay vẫy, một bàn tay bất hạnh
Tiễn đưa chiều, một vệt nắng trôi đi ...


Bùi Ngọc Thành

Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2010

Nằm đâu?











Ảnh SGTT

Đầu năm ... ta biết nằm đâu?

Nhân gian chật ních đôi đầu tử sinh.

Bước qua, bước lại bóng mình

Chợt em ẩn hiện cuối ghềnh hát ru.

Đầu năm mở cõi xa - mù.

Nằm đâu ta đợi thiên thu gọi về?

 

Bùi Ngọc Thành

Thứ Năm, 31 tháng 12, 2009

CHÀO 2010



Thứ Ba, 29 tháng 12, 2009

Chợ nổi


Lưu lạc bến sông
Lênh đênh phố chợ.
Chút duyên, chút nợ.
Nhánh lục bình trôi!



Ta gọi khan hơi,
Mạn thuyền sóng vỗ.
Em từ thiên cổ
Xõa bóng dừa xanh.


Ta sợ bình minh
Em về bến khác
Sao mai đã lạc
Vào mắt em rồi.

Cây bẹo đời tôi
Treo bài thơ nhỏ.
Đổi thơ lấy gió.
Gió lộng bờ sông...


Bùi Ngoc Thành

Thứ Năm, 10 tháng 12, 2009

VINH! NHỤC? - Thơ Hà Nguyên Dũng



VINH ! NHỤC ?


“hùm chết để da, người chết để tiếng” !


    Cái sân đình nơi Hạng Vũ ngày xưa 
    nâng cái đỉnh đi ba vòng không thấm 
    nói thật mất lòng, cổ nhân đừng giận 
    cái sân kia rộng lắm chỉ hơn sào  
    cái đỉnh nghìn cân ắt thiên hạ thêm vào  
    để xếp Ông vô hàng hữu dõng ! 
    Tôi sức lực nhằm chi so Thánh Gióng  
    mà thân na cả một phận người 
    đã đi đến vòng thứ sáu mươi  
    trên cuộc đời mà Phật kêu là bể khổ  
    thì cái sân đình làng Ông xem ra quá nhỏ  
    và ba vòng sao sánh được sáu mươi ! 
    Ông hỏng cuộc Bá, Vương; 
    tôi lỡ dở cuộc Người  
    há chẳng phải vô mưu hữu dõng  
    thiên hạ trước sau bên khinh bên trọng hẳn 
    Ông vui khi biết được điều này :  
    - tên Ông được quàng trong sử sách, 
    - Vinh thay !  
    Thử hỏi như tôi ai người nghĩ tới  
    tôi mai một ngay khi đương sống gởi 
    thì mong chi để tiếng buổi thác về !  
    sáu mươi vòng đời xác mỏi, 
    hồn ê đời sắp sụm không làm nên trò trống  
     
    cuộc Bá, cuộc Người của Ông, tôi đều hỏng  
    nghĩ cho cùng chẳng tại vô mưu đâu ! 
    Nói, không phải là nói an ủi nhau !
      (niềm đau không kéo da non ta nằm buồn lả ngày tròn sáu mươi) ! 10.10.2006
      HÀ NGUYÊN DŨNG
      NGUỒN : NEWVIETART.COM

  © Blogger template 'Personal Blog' by Ourblogtemplates.com 2008

Back to TOP